Qua các bài viết của các đạo hữu, mọi người đã hiểu biết rõ ràng ý đồ không trong sạch của nhóm người trong các hội từ thiện nầy rồi. Các đạo hữu không cần phải tranh biện với nhóm người nầy nữa vì VHĐ , VPII, cũng như các thành viên GH đã đề cao cảnh giác mọi âm mưu xen lấn khuynh loát GH của họ. Tiếng nói của họ không còn ảnh hưởng đến ai nữa hết. Các đạo hữu nên hướng về việc hổ trợ “Sự Kiện Tiếm Danh và Bán Chùa” của VP2 trong tháng bảy nầy thì tốt hơn. Sau đây tôi có một bài thơ tên là TRUNG và PHẢN cho nhóm “Lục Quần Cư Sĩ Quốc Doanh” sau đây:
Trung và Phản
Trung, bất phản không bao giờ tuyệt,
Phản, bất trung mất biệt tánh người.
Nhân khôn nghe một đôi lời,
Xét sâu nghĩa lý tìm nơi an lành.
Thương những kẻ tâm sanh bất chánh,
Học đòi theo dèm, siểm, nịnh, gian,
Mặc cho con tạo tuần hoàn,
Mãi gây nghiệp chướng, đốt tan phước trời.
Đứa tiểu nhân, được thời tạo ác,
Kẻ tham danh, nhớn nhác mắc mồi.
Một khi để kiếp qua rồi,
Muốn tìm trở lại làm người khó thay.
Tâm đau khổ đoạ đày tan nát,
Hồn nghìn năm phiêu bạc chẳng an,
Ngục tù Ngũ Nghịch thênh thang,
Triệu muôn ức kiếp đốt tan hình hài.
Trong hiện kiếp tạo vay nhân ác,
Quả chín mùi, báo tạc tâm đài,
Dù cho cầu nguyện đêm ngày,
Mười phương thần thánh, ai tài cứu cho.
Muôn thứ tội khó so Ngũ Ngịch
Vạn ngục tù khôn sánh A Tỳ
Khi vinh phải nhớ lúc suy,
Giàu sang phải nhớ tứ vi bần hàn,
Đắc thời chớ nghinh ngang thái quá
Lúc vận suy bít cả lối đi,
Ỷ thời lớn tiếng khinh khi,
Đến khi bần giá, ích gì cho ai?