Nhân đọc một bài viết mới đây của TSBHL, tôi có một số suy tư như sau. Ông dựa trên căn bản nào để viết ra những điều như thế?
Ông có biết câu nói của Đức Phật: “Giới Luật còn thì đạo Phật còn” không? Xưa kia trong ba lần kiết tập tại ba chổ khác nhau Ngài Đại A La Hán Ca Diếp và các chư đại Tổ sư trí huệ xuất thế còn chưa dám bỏ qua một tiểu giới hay tiểu oai nghi tế hạnh của một tỳ kheo, hà huống chi thay đổi hết những hiến chương quy định của GHPGVNTN. Hiến chương Giáo Hội cũng như sự hành xử của đức Tăng Thống Thích Quảng Độ khuôn rập theo các vị Tiền Tổ khai sáng, bao gồm hành chánh và Phật luật dựa theo tinh thần chấn chỉnh giáo tôn như bản luật Cổ Thanh Quy hay Bách Trượng Thanh Quy nói lên quy tắc hộ giới, quản lý tăng đoàn. Khi thấy một vị tăng phạm lỗi liền đem ra khiển trách, còn hơn là chẳng biết để Chúng coi thường, làm hại giáo pháp, gây tổn thương cho Đạo không nhỏ vậy. Xuất hành tác đạo của Ngài Quảng Độ phẫm lẫn lượng rất phi thường hàm chứa vu vi giữa hai mặt thật và quyền, như loại trừ dâm sư gian đảng thì cũng chỉ là Y Pháp Phụng Hành, duy trì Luật Tạng, chấn chỉnh tông môn, phát huy ý Đạo làm cho mọi người xa lánh tà sư, tin tưởng chánh pháp, quy ngưỡng minh sư, phấn chấn tu hành, vun bồi đạo hạnh, thì mới có cơ thăng hoa, chuyển đổi phàm phu, dự vào thánh đạo.